LOAN BÁO TIN MỪNG

BẰNG CHĂM SÓC, CHỮA TRỊ BỆNH NHÂN

Tại Bệnh Xá T́nh Thương Kinh 7

 

Kính thưa Đức Cha, Quư Cha, quư tu sĩ, quư chức, cùng quư anh chị em tham dự viên

 

Trong suốt 18 năm phục vụ tại Bệnh Xá T́nh Thương.  Con được tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân (trên 77.000 người).  Đa số họ là những người nghèo đến rất nghèo.  Họ thuộc đủ mọi thành phần, lương giáo, từ khắp các miền đất nước thân yêu, một số ít người từ nước ngoài về, không phân biệt giai cấp, già trẻ.  Họ là những người đến BXTT như là nơi sau cùng trước khi đă chữa trị ở nhiều bệnh viện.

 

Con luôn ư thức rằng khi phục vụ các bệnh nhân, là ḿnh đang được tham dự vào sứ vụ Loan Báo Tin Mừng và chữa lành của Đức Kitô.  V́ thế, con luôn mời Đức Kitô đồng hành với con trong công việc này.  Chính nhờ Đức Kitô mà công việc chữa trị tại BXTT đạt nhiều kết quả tốt đẹp.  Có thể nói, các bệnh nhân tới BXTT, họ đều cảm nhận được những điểm sau đây:

·        Một mái nhà ấm cúng yêu thương, gần gũi như mái ấm của họ, khiến họ an tâm điều trị.

·        Cung cách phục vụ tận t́nh, vui vẻ của các nhân viên, khiến họ cảm động và cảm phục.

·        Họ không phải lo cơm cháo, nước non và giường bệnh đỡ phần tốn phí cho cảnh nghèo của cá nhân và gia đ́nh.

·        Nhất là họ có một niềm tin vào Đấng cao cả có thể cứu họ.  Mỗi sáng, mỗi chiều, có nhiều bệnh nhân không tôn giáo, đến trước Đài Đức Mẹ vái lạy và cầu nguyện rất thành khẩn, dầu họ không thuộc kinh, chưa biết Chúa.  Cụ thể như các câu chuyện sau:

 

1.     Một buổi sáng kia, vừa tới cuối nhà thờ, con nghe thấy tiếng gọi từ Đài Đức Mẹ:

·        Cô ơi! ơi! cho con hỏi một chút.  Con nh́n thấy một anh thanh niên khoảng 30 tuổi, bị liệt một chân, anh ḍ măi mới đến ghế đá trước tượng đài để khấn vái.  Cầm tay anh, con hỏi:

·        Anh muốn nói điều ǵ?

·        Thưa, con vái Đức Mẹ như thế này có được không? (anh chắp tay và chăm chú nh́n lên Mẹ và cúi ḿnh thật sâu).

·        Được, tốt lắm anh ạ, nhưng khó khăn cho anh quá, chỉ cần anh cúi nhẹ thôi. Anh lại chắp tay, nh́n tượng Mẹ và cúi nhẹ hơn.

·        Cô dạy con cầu xin với Đức Mẹ đi, con tin Người có quyền năng chữa lành con.

·        Anh hăy nói với Người những ǵ anh muốn, những đau khổ, bệnh tật và âu lo của anh.  Người rất thương anh và muốn cứu anh.

 

Anh bắt đầu kể cho Đức Mẹ nghe một cách thân t́nh và con từ từ rút lui.  Từ hôm ấy con vẫn thường xuyên thấy anh cầu nguyện với Đức Mẹ, anh khỏe mạnh hơn, nụ cười và nét mặt rạng rỡ hơn.

 

2.     Cô Huỳnh Thị Kim Ánh, 52 tuổi, bệnh nhân đến từ Phú Quốc.  Cô bị câm 8 tháng do bị té nặng, sấp mặt xuống đất.  Cô đă chạy chữa hết nơi này đến nơi khác, Đông / Tây y có đủ, nhưng tiền mất tật mang.  Mẹ cô hầu như tuyệt vọng, không c̣n hy vọng ǵ nữa.  Ngày nào, người ta cũng thấy bà mẹ cô ta vái lạy nhiều lần trước tượng đài Đức Mẹ và lâm râm điều ǵ đó.

Một tháng sau, vào một buổi sáng thứ hai, con vừa tới pḥng khám bệnh, cô Kim Ánh hớn hở chạy đến, ôm chầm lấy con và nói: 

·        D́ ơi, con nói được rồi, con nói được rồi.

Nước mắt cô trào tràn v́ sung sướng.  Mọi người ngỡ ngàng và hoan hỉ, các bệnh nhân có mặt cũng vỗ tay reo mừng, như đang chứng kiến một phép lạ nhăn tiền.  Bà mẹ vội vă chạy vào nói:

·        D́ ơi, Bà Chúa chữa con của con, nó nói được rồi.  Cám ơn Bà Chúa, cám ơn D́ và mọi người. 

Rồi Cô Kim Ánh kể chuyện thao thao bất tuyệt.  Mấy ngày sau hai mẹ con rời Bệnh xá ḷng đầy lưu luyến và biết ơn.

 

3.     Một bà bán ghe hàng, thường đậu ghe ở bên cầu nhà thờ, bị liệt, không thể vào bệnh xá để điều trị, v́ người chồng cũng yếu, hơn nữa ông phải ở tại ghe để bán hàng kiếm sống, ngày ngày con xuống ghe để theo dơi, kiểm tra và cho thuốc uống.  Con đă nói chuyện với bà về Chúa.  Sau hơn một tháng bệnh bà khá thuyên giảm, bà đă lănh Bí tích Rửa Tội để vào đạo, Cha xứ đi vắng, thấy nguy kịch mấy người chúng con xuống ghe để rửa tội cho bà.  Khi đă được rửa tội, khuôn mặt của bà thật rạng rỡ và b́nh an, sau vài ngày bà đă qua đời trong t́nh thương của Chúa, gia đ́nh xin đưa thi hài về nhà quê để an táng.  C̣n rất nhiều những bệnh nhân vừa gặp Chúa, trở lại với Chúa; nhưng con không thể kể hết ở đây.  Con nhận thấy BXTT là nơi có nhiều cơ hội để chúng con nói về Chúa cho nhiều người, bằng những phương thức khác nhau:

 

·        Có nhiều người không phải công giáo, họ thấy các sinh hoạt của Giáo xứ như Thánh lễ, dạy giáo lư, rước kiệu v.v, mới đầu họ tham dự có thể v́ ṭ ṃ, có thể để t́m hiểu, nhưng dần dần họ thấy hay nên tham dự hẳn hoi.

·        Có những người đến từ Ḥn Tre, Ḥn Chông, những nơi hẻo lánh không có nhà thờ, họ đă bỏ Chúa từ mấy chục năm, th́ đây là dịp họ trở lại với Chúa, lănh nhận các phép Bí tích và tham dự Thánh lễ.

·        Có người cảm nhận được ḷng tốt của Cha Giám đốc, các Soeurs, các nhân viên phục vụ và nhờ đó họ có thiện cảm với đạo Chúa.

 

Các bệnh nhân ở BXTT rất thương nhau, giúp đỡ nhau, nói chuyện thân t́nh vui vẻ với nhau.  Họ trở thành như anh chị em một nhà, đến nỗi khi xuất viện họ đều ngậm ngùi, rơi lệ và nhớ nhung.  Nhiều người đă trở lại thăm mái nhà t́nh thương, như thăm quê hương yêu dấu nhất của họ.

 

Chúng con ước mong rằng, nhờ sự hỗ trợ của các Đức Cha, quí Cha, quí ân nhân và tất cả mọi người  BXTT măi măi sẽ là một điểm truyền giáo đúng nghĩa của Giáo Phận và Giáo Hội.  Xin cầu cho chúng con là những người trực tiếp phục vụ bệnh nhân có tấm ḷng đầy Chúa để mang Đức Kitô đến cho những người đau khổ của quê hương chúng ta hôm nay.

 

Nt. Rosalie Trần Thị Tho