Chuyến đi thăm
Kinh 7, ngày 9 tháng 5, 2007
Hôm nay ḿnh đến thăm linh mục Nguyễn Đức Thịnh, ông bạn tôi thời c̣n mặc quần đùi. Hiện nay ông là Giám Đốc Trung Tâm Y Tế T́nh Thương tại Kinh 7, Tân Hiệp, Kiên Giang, Việt Nam.
Thằng cu Thịnh ngày xưa nghịch như giặc mà sao hôm nay làm lớn quá. Ḿnh tự thắc mắc: tại sao “được làm” và “làm được” một công tŕnh lớn lao như thế? Bèn phải hỏi cho ra lẽ.
- Trung tâm của cậu có bao nhiêu bệnh nhân được khám và chữa bệnh mỗi ngày?
- Chừng 300 với 40 lương y, bác sĩ phục vụ bệnh nhân nghèo.
- Nói phét
- Th́ Bác đi mà coi.
Ḿnh đi thử một ṿng. Ngộp thở.
Giường xếp trong nhà liên miên như trại lính. Đếm thử: cũng tới 100, trong nhà hết chỗ, th́ bệnh nhân kê giường nằm tràn lan trên các hành lang. Đếm thử: cũng cỡ 100. Nghe nói c̣n chừng 100 bệnh nhân nữa mướn nhà người dân kế cận. Giá rất nhân đạo: 5000đ/ bệnh nhân 1 ngày.
Đi xem hết khu bệnh nhân, th́ quẹo vào khu hậu cần. Các chị em nuôi đang lặt rau, thấy Ông Cha Giám Đốc tới th́ cười toe toét. Ḿnh ṭ ṃ hỏi tại sao ở đây người ta hay cười thế, th́ Cha Thịnh trả lời: “Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”. Ḿnh điều tra riêng th́ được biết mỗi bữa phải nấu cho 500 người ăn. Chế độ ăn là 7000đ/ người, một ngày ăn vị chi là 3 triệu rưỡi.
Chỉ nghe và nh́n thôi cũng đủ ngộp thở rồi, ḿnh hỏi Cha Thịnh:
- Ở đâu ra mà dữ vậy?
- Biết đâu à. Chúa cho nhiều th́ làm nhiều.
- Người nghèo nhiều hay ít?
- Hầu hết là nghèo, phải miễn phí.
- Người ngoài công giáo nhiều hay ít?
- Hầu hết là người không công giáo.
- Có ai tiếp tay nữa không?
- Có 4 anh em tôn giáo bạn: Phật Giáo, Phật Giáo Ḥa Hảo, Cao Đài, Tin Lành
cùng hợp tác.
- Nếu không ai giúp đỡ nữa th́ sao?
- Th́ đẹp. Nhưng … cứ khóc sẽ có người cho “bú”.
Trích Nhật Kư Truyền Giáo.
Pio Ngô Phúc Hậu