Chuyến đi thăm

 

Kinh 7, ngày 9 tháng 5, 2007

 

Hôm nay ḿnh đến thăm linh mục Nguyễn Đức Thịnh, ông bạn tôi thời c̣n mặc quần đùi.  Hiện nay ông Giám Đốc Trung Tâm Y Tế T́nh Thương tại Kinh 7, Tân Hiệp, Kiên Giang, Việt Nam.

 

Thằng cu Thịnh ngày xưa nghịch như giặc sao hôm nay làm lớn quá.  Ḿnh tự thắc mắc:  tại saođược làmlàm đượcmột công tŕnh lớn lao như thế?  Bèn phải hỏi cho ra lẽ.

 

      -          Trung tâm của cậu bao nhiêu bệnh nhân được khám chữa bệnh mỗi ngày?

      -          Chừng 300 với 40 lương y, bác phục vụ bệnh nhân nghèo.

      -          Nói phét

      -          Th́ Bác đi coi.

 

Ḿnh đi thử một ṿng.  Ngộp thở.

Giường xếp trong nhà liên miên như trại lính.  Đếm thử:  cũng tới 100, trong nhà hết chỗ, th́ bệnh nhân giường nằm tràn lan trên các hành lang.  Đếm thử:  cũng cỡ 100.  Nghe nói c̣n chừng 100 bệnh nhân nữa mướn nhà người dân kế cận.  Giá rất nhân đạo:  5000đ/ bệnh nhân 1 ngày.

 

Đi xem hết khu bệnh nhân, th́ quẹo vào khu hậu cần.  Các chị em nuôi đang lặt rau, thấy Ông Cha Giám Đốc tới th́ cười toe toét.  Ḿnh hỏi tại saođây người ta hay cười thế, th́ Cha Thịnh trả lời:  Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”.  Ḿnh điều tra riêng th́ được biết mỗi bữa phải nấu cho 500 người ăn.  Chế độ ăn 7000đ/ người, một ngày ăn vị chi 3 triệu rưỡi.

 

Chỉ nghe nh́n thôi cũng đủ ngộp thở rồi, ḿnh hỏi Cha Thịnh:

 

      -          đâu ra dữ vậy?

      -          Biết đâu à.  Chúa cho nhiều th́ làm nhiều.

      -          Người nghèo nhiều hay ít?

      -          Hầu hết nghèo, phải miễn phí.

      -          Người ngoài công giáo nhiều hay ít?

      -          Hầu hết người không công giáo.

      -          ai tiếp tay nữa không?

      -          4 anh em tôn giáo bạn:  Phật Giáo, Phật Giáo Ḥa Hảo, Cao Đài, Tin Lành
      cùng hợp tác

      -          Nếu không ai giúp đỡ nữa th́ sao?

      -          Th́ đẹp.  Nhưngcứ khóc sẽ người cho”.

 

Trích Nhật Truyền Giáo.

Pio Ngô Phúc Hậu

 

Trở về trang chủ